Nguyên Thạch

Hải Đăng Buồn

Bơ vơ đảo vắng thân thầm lặng.
Tỏa ánh đèn đưa tuyến hải trình.
Lữ khách qua đường vô tình quá.
Có biết Hải Đăng tủi phận mình.
Làm kiếp đèn soi trơ nhật nguyệt.
Sớm hôm mưa bão sóng biển gào.
Buồn bên gành đá dài năm tháng.
Quạnh hiu hoang tẻ dáng hư hao.
Xa xa viễn khách thuyền ai đó.
Có chở về đây những niềm vui.
Thuyền vẫn vô tình không dừng bước.
Mặc ngọn Hải Đăng luống ngậm ngùi.
Bao chuỗi giá đông trong tái lạnh.
Người ta vui tụ bếp lửa hồng.
Có biết chăng ai đêm dài thẳm.
Hải đăng lặng lẽ giá buốt lòng.
Thôi cứ mặc đời,mặc thế nhân.
Hải Đăng làm trọn phận khách cần.
Họ cứ xem ta,thân vô giác.
Nào sá chi đâu cõi ô trần.

Nguyên Thạch

Được bạn: vdn 19.8.11 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Hải Đăng Buồn"